Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cookie - headers already sent by (output started at /home/content/80/7377980/html/index.php:2) in /home/content/80/7377980/html/config/db_connection.php on line 2

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cache limiter - headers already sent (output started at /home/content/80/7377980/html/index.php:2) in /home/content/80/7377980/html/config/db_connection.php on line 2
.: Welcome to Hội Ái Hữu Bạc Liệu Tại Bắc CaLi :.

THƯƠNG MẠI

 


Luật Sư
Nguyễn Thu Hương

2114 Senter Rd. Suite 5
San Jose, CA.95112
408-275-1626

Thuốc Bắc
DƯƠNG LAI CẢNH
 
2449 Alvin Ave.                    
San Jose, CA.95121           
408-532-6982            
          
 

SENTER PHARMACY
2643 - A Senter Rd.
San Jose, CA 95111
408-287-4899


DANNY DUNG NGUYEN
1221 Story Rd. 2nd Floor # 90
San Jose, CA 95122
408-295-6865
408-515-2159

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

102 Spring Stowne Center
Vallejo, CA 94591
707-649-0888
102 Spring Stowne Center
Vallejo, CA 94591
707-649-0888

508 Contra Costa Blvd.# P
Pleasant Hill, CA 94523
925-680-8135
3495 Sonoma Blvd. # H
Vallejo, CA 94590
707-557-2780
102 Spring Stowne Center
Vallejo, CA 94591
707-649-0888

  




 

 

 

 

 

 

 

 

 

TRUY���N NG���N - T��Y B��T
Chuyện một loài hoa - Kim Lý

Tháng Tư, những hàng hoa Phượng bắt đầu nở bông báo hiệu cho mù  hè sắp tới, làm cho Hùng thích thú vô cùng . Tuổi học trò hình như đã gắn liền với loài hoa Phượng này. Chiều học xong Hùng và mấy thằng bạn chạy vội vã cho kịp chuyến đò qua sông về nhà. Đang đi,bỗng Hùng nghe tiếng la  từ cái sạp bán rau cải đầu đường bèn cùng mấy thằng bạn kéo nhau đến coi. Người đàn bà là chủ sạp rau đứng cạnh cô con gái gương mặt nhợt nhạt. Giọng bà như hét với con gái mình. - Mày ra đuổi bả đi, tao mà bước ra là tao đập bả bể đầu. Người đàn bà đi mua hàng cũng lớn tuổi rồi, đang giận dữ vừa đi, vừa nói với những người chung quanh: - Buôn bán như vậy có con ma nào mua, vừa cân thiếu còn gian dối. Đưa tiền cho nó rõ ràng, nó bỏ vô túi rồi nói không có. Hùng mải mê nhìn cô gái đang cúi xuống cầm mấy lọn rau trên tay thì  thằng bạn của Hùng lôi tay nó đi, miệng cười ha hả: - Sao người ta chửi lộn mà mày đứng như trời trồng vậy?Tao biết mày khoái con gái bà Tám đó rồi. Cô này mặt mày sáng sủa nhưng bà già dữ quá  người ta ai cũng sợ, hết dám dê con bả. Đêm về Hùng thao thức, hình ảnh cô gái đứng bên hàng rau cải như ăn  sâu vào tâm trí nó. Năm nay nó đã học lớp  đệ Tam  đâuphải còn nhỏ.Nhưng  chưa bao giờ nó cảm thấy trong lòng rung động bồi hồi. Một điều gì đó là lạ khi nhìn gương mặt người con gái trong hoàn cảnh như vậy,có nét buồn nản xen lẫn xấu hổ giữa đám đông người đang vây quanh. Dù không nói, nhưng   cái nhìn của họ cũng đã biểu hiện điều khinh thường mẹ con cô lắm. Hôm sau, giờ ra chơi, Hùng rủ Thiện đi uống nước đá bào. Thiện là thằng bạn rất thân, nó biết Hùng muốn gì, nó lên tiếng trước: - Tao chạy mày luôn, mới gặp một lần mà đã trồng cây si. Nhà con nhỏ ở đường hẻm Dưa Cải, ngày nào hai chị em cũng đi ngang qua nhà  tao. Nhà Thiện là tiệm sách, Hùng lấy cớ tìm mua sách vở, thường xuyên  tới nhà Thiện giả vờ ngồi đọc sách nhưng đôi mắt cứ thẫn thờ ngóng ra  đường trông đợi . Có lần ba của Hùng kiếm nó đi công chuyện dùm không  được, ông bực bội :
- Dặn mày mấy lần ở nhà lấy đồ đem cho chú Út, rồi cũng mất biệt.  Tao thấy mày tối ngày hay la cà qua nhà thằng Thiện làm gì? Không lo học  hành… Miệng Hùng ú ớ chưa kịp trả lời, thì cha nó đã ra khỏi cửa. Gia đình Hùng có chiếc tàu đò chở khách xuống vùng biển, ba và mấy chú hùn hạp làm ăn cũng khá. Ông già gặp con thì hay rầy, Hùng ngáng lắm, còn má nó thì lâu lâu nhét tiền vào túi cho con sợ con không có tiền ăn quà hay mua  sách vở, mà nó không cần lên tiếng xin . Sau vài tuần lễ dò tin tức, Hùng biết được cô bé này tên Nhung, độ chừng 16 hay 17 tuổi gì đó. Mỗi chiều hai chị em thường khiêng những giỏ  rau về nhà. Hùng lân la làm quen với thằng Sang em Nhung. Thằng bé độ  chừng 12 tuổi vẻ mặt hiền lành, người ốm nhom nói chuyện rất dễ thương.  Hùng có ba đứa em gái nên nó thích có thằng em trai. Nói chuyện vài lần với thằng Sang, Hùng biết thằng Sang khoái chơi với nó. Một buổi hai đứa ngồi ăn kem, nhìn Hùng  Sang hỏi : - Sao anh tốt quá vậy ? Lúc trước có mấy anh trong xóm hay rủ tui đi  chơi, kêu tui làm mai chị hai cho mấy ổng, chị ghét lắm không cho tui tới lui. Sao lần này, biết tui hay đi với anh, chỉ nín thinh. Mà anh có thích chị tui không? Nghe đến đây Hùng mừng lắm , nhưng làm bộ tỉnh bơ không để thằng  Sang biết: - Không có chuyện đó đâu…. Từ ngày làm quen được với thằng Sang, mỗi lần đi ngang sạp rau,biết  Nhung ở đó nó đã cố tránh không dám nhìn vào nhưng lòng cứ nôn nao.Phải làm sao để nói chuyện với cô gái ấy một lần đây? Hùng còn nhớ có lần ba ngồi nhậu chung với mấy cậu của nó, ba kể chuyện hồi xưa đi theo má của Hùng : - Mấy đứa biết không? Hồi xưa anh theo chị Hai của mấy đứa dễ ợt, canh bả ra ao đằng sau vườn giặt đồ,anh đem mấy trái khế ngon cho bả.Lúc đầu còn từ chối, anh đem cho hoài, ăn riết bả mê anh luôn. Nói xong Ba cười ha hả,còn Má thì nhìn ba nữa mắt.Bây giờ thì Hùng cũng muốn bắt chước ,theo con gái phải có quà,mới lấy được lòng .Hôm gặp  thằng Sang, Hùng thử hỏi nó: - Nếu anh có chút đồ cho chị Nhung , em đưa dùm được không? Mặt Sang ngớ ngẩn một chút , mắt nhìn quanh như sợ ai nghe, rồi nói : - Tui sợ má biết được, chị Nhung bị la chết. Thôi tui liều đại..
    Hùng mua cây kẹp tóc đẹp nhất màu hồng hình con bướm kèm theo lá  thư ngắn, ý muốn gặp Nhung một lần. Đồ gởi đi rồi lòng nó nôn nóng.  Một tuần trôi qua không thấy trả lời. Buổi chiều Hùng  đang ngồi trong quán với mấy thằng bạn, thấyt hằng Sang nấp ló từ xa,  Hùng        biết nó đang đợi mình nên mau chạy đến. Nó nói lẹ không kịp thở: - Tối ngày mai tui với chị Hai đợi anh ở góc tiệm ông thợ nhuộm cạnh          bờ sông nghe! Rồi thằng Sang chạy mất. Anh thương nó vô cùng, nó đã hết lòng vì  anh và Nhung. Từ hồi để ý Nhung, Hùng chỉ mong được gặp  nói chuyện một  lần, sao vừa nghe tin này nó như người mất hồn . . Buổi chiều, chưa ăn cơm mà bụng không thấy đói, quay về nhà lầm lũi đi tắm rồi nhảy lên giường. Hùng nghe tiếng má kêu dưới nhà : - Hùng ! Má có chừa đồ ăn cho con, đói xuống ăn. Đêm nay, Hùng không ngủ được mong trời mau sáng và buổi chiều  mau đi qua, cho nó được gặp Nhung .Buổi tối ấy,trời mưa không lớn lắm,nó đứng đợi trong chiếc áo mưa mà cảm thấy mồ hôi đổ ra vì hồi hộp . Hùng  thấy Nhung và thằng Sang đi tới , vừa thấy Hùng đứng đó thằng Sang rẻ đi                 hướng khác. Nhung đi chậm đến chỗ Hùng đứng . Nơi đây vắng vẻ có mấy  căn nhà sàn ban ngày buôn bán, đêm đến người ta đóng cửa nên ít người tới lui. Nhìn xuống dòng sông con nước lớn , giờ này cũng ít ghe qua lại trên  sông. Nhung đứng cách xa Hùng vài bước , giọng nói nhỏ nhẹ nghe như run : - Tui không nhận đồ anh cho đâu , bữa nay tui tới đây trả lại anh. Hùng lúng túng nhưng cố gắng trả lời : - Bộ không thích hả ? Sao Nhung muốn trả? Tui kiếm món khác nghe ? Dù không nhìn thấy rõ được nét mặt Nhung, nhưng nó cũng biết cô ấy               chắc đang vui khi nghe Hùng hỏi lại . Cô ta nói nhanh : - Cây kẹp này đẹp lắm, nhưng tui không muốn mắc nợ anh . Hùng thấy dường như Nhung cũng có một chút cảm tình với mình.  Làm bộ phân bua : - Gởi cho Nhung chút quà có gì đâu? Cây kẹp làm cho tóc đẹp hơn. Nhung mắc cỡ, nó định nói gì thì tiếng thằng Sang kêu từ xa : - Về chị Nhung, má đợi. Nhung nói : - Má kêu đi đóng tiền hụi, thôi tui về.
Bóng hai người đi thật nhanh, Hùng lủi thủi đi về với nổi buồn, tiếng  mưa như nặng hột theo từng bước chân. Lòng nó đang nghĩ, có phải nó là vì  sao lạc lõng trên bầu trời, đang đi tìm vì sao lẻ loi để làm bạn không? Nó  thầm cầu nguyện, để ước mơ một ngày thành sự thật. Sau cái ngày đó Hùng không được gặp Nhung, nó chỉ đón thằng Sang gởi mấy cuốn sách cho Nhung. Nó biết là Nhung sẽ vui, vì tất cả lời tỏ tình đã gởi bằng món quà nho nhỏ. Một buổi vừa ăn cơm xong, má Hùng kéo nó  vào trong nhà sau nói chuyện : - Má nghe con lúc này đi theo con bà Tám bán rau hả ? Cái nhà đó  không ra gì, bỏ đi con. Con còn nhỏ tuổi , thiếu gì con gái xung quanh đàng  hoàng cho con chọn. Theo làm chi con đó. Nghe Má nói những lời này, nó buồn lắm. Gượng trả lời : - Dạ con biết rồi má.. Trong lòng Hùng đang nghĩ mình mới làm quen cô ta, mà má đã có suy nghĩ không tốt về gia đình cô ấy, thật tội nghiệp.Nó nghe tiếng con Oanh em  gái nó từ ngoài cửa bước vào, đang nói chuyện với con Hạnh sát cạnh bên nhà. - Mày biết con Nhung nhà bên sông không? Nó không đẹp lắm, sao  nhiều con trai lại thích .. Tiếng con Hạnh trả lời : - Có thấy đẹp gì đâu.. Cái mặt buồn thiu ,chắc được cái bộ tóc dài,con mắt to . Học hành không bao nhiêu cũng nhìn cao lắm… Thấy Hùng bước ra hai đứa nín thinh, nó bực bội khi nghe con Hạnh nói xấu về Nhung.Từ lâu nó biết con Hạnh thích nó,mỗi lần đem đồ qua nhà     cho hay nhìn nó cười cười , mà nó thì tỉnh bơ như không thấy. Thằng Dũng anh của con Hạnh chung lớp với Hùng , từ hồi biết Hùng quen với Nhung, Dũng ít khi muốn đi chung với nhóm của Hùng, vài chạm mặt là né đi nơi  khác. Mùa Hè đến rồi Hùng không còn tới trường , nó chuẩn bị đ ihọc thêm, mấy đứa hay xúm lại nói chuyện cho vui. Từ hồi không hẹn được Nhung,  mỗi lần đi qua sạp rau cải, nó biết Nhung đang đứng đó nhìn nó.Nhưng hôm  thấy có người chủ mới ngồi bán, lòng Hùng bồn chồn lo lắng . Một lần đón thằng Sang hỏi thăm, nó trả lời nhát gừng : - Nghe nói má kiếm nghề khác rồi. Hỏi về Nhung, ngập ngừng một lúc nó nói : - Chỉ ở nhà nấu cơm…
Buổi trưa Hùng đang ngồi trong quán cà phê đợi mấy thằng bạn, nó thấy thằng Dũng đi chung với Nhung tay xách mấy giỏ đồ ,còn cười nói vui vẻ. Nó đang nghĩ trong lòng, có lẻ hai người vừa quen biết nhau . Nên hai chị em Nhung không muốn gặp mặt Hùng, nó bực bội lắm . Có lúc chính nó tự trách mình đi theo đuổi làm chi, sao không tìm cách quên đi . Có lẽ một  thời gian rồi tất cả sẽ trở lại bình thường, nhưng trong lòng nó luôn đè nặng điều gì đó, một thứ buồn vu vơ khi nhớ lại ngày đầu tiên gặp Nhung. Buổi sáng sớm Thiện qua rũ nó ra ngoài, Thiện nói : - Không bao lâu là nhập học lại rồi, ai nấy nôn nả còn mày bí xị vậy cha! Tao biết chuyện gì..Mày tối ngày lo nhớ cô gái mắt nhung ,mày biết em  đi học may cách nhà tao mấy căn không? Hùng giật mình, không hiểu thằng Thiện này đi guốc trong bụng mình  từ bao giờ. Đang bực vì chuyện Nhung với Dũng, Hùng trả lời : - Lâu rồi tao không gặp Nhung. Để tao tới nhà mày bữa nay, tao cũng đang tìm mấy cuốn sách, đi ngang qua tiệm may cho biết. Thiện cũng thừa biết Hùng thích con Nhung đến độ nào, nghe tin này mặt nó tỉnh ngay. Hùng đợi đến gần hết buổi chiều, mới thấy Nhung vừa ra  khỏi tiệm may Hùng lẽo đẽo theo sau. Nhung biết nhưng cố gắng bình tĩnh  như không thấy Hùng. Đến chỗ vắng người, Hùng bước song song bên   Nhung rồi nói. Cái giọng gấp gút như bị ma đuổi : - Nhung có thể cho anh gặp một lần, anh có chuyện muốn nói với    Nhung. Một chút bối rối, Nhung trả lời : - Thôi.. Đâu còn chuyện gì phải nói ? Nghe má anh không thích tui mà. Hùng nói , mà trong đầu không cần suy nghĩ : - Vì chuyện đó anh muốn gặp em. Nín lặng một chút Nhung trả lời : - Ba dặn ngày mai lên chùa đem chút gạo và nhang đèn cúng Phật. Sắp  tới ngày rằm, gặp anh ở đó được không? Hùng vui lắm, mau mau trả lời : - Anh về , mai gặp lại em . Nó thắc mắc không hiểu tại sao Nhung biết chuyện má mình nói, thôi   ngày mai Hùng sẽ hỏi cho ra lẽ. Thỉnh thoảng Hùng cũng hay tới chùa cùng với mấy thằng bạn, có khi  với má trong ngày Tết hay lể lớn . Nhưng hôm nay, nhìn chung quanh nó  thấy dường như những chùm hoa sắc màu tươi thắm lạ, khiến cho lòng nó              
thêm nhẹnhàng.ChờNhunglễphậtxong,haiđứađitrênconđườngraTháp  sau khu vườn Chùa . Đứng nhìn hàng chuối xanh vầy đặc , cạnh những gốc dừa tàu lá đang đung đưa nghe xào xạc. Hùng chỉ tay về hướng có con mương đào . Rồi nói với Nhung: - Bên đó là nghĩa địa, em tới đây có sợ ma không? Nhung nhìn Hùng mà đôi mắt thật buồn : - Em sợ nhiều thứ lắm, chớ đâu phải là ma không. Anh muốn gặp em        nói chuyện gì? Hùng thấy Nhung thay đổi nhiều, hốc hác, tiều tụy thấy rõ , lòng nó như se thắt. Rồi hỏi : - Có chuyện gì vậy ? Em bịnh hay sao mà ốm nhom ? Lâu rồi không gặp anh lo cho em , bộ em giận anh hả ? Hay em đã có người yêu rồi… Bao câu hỏi nó chờ đợi từ lâu, khi gặp lại Nhung nó thấy hình như thừa  thãi. Nhung bẻ một nhánh bông dại đưa cho Hùng. -Em như bông hoa dạ ithấp kém này,đâu dám mơ ước. Còn người yêu,  làm sao có ai thật sự thương mình. Em biết chuyện má anh nói về em.. Nghe đến đây Hùng trả lời : - Cha mẹ làm sao hiểu được tình cảm của con mình. Anh nói thật.. Tự nhiên Hùng nín lặng.. Nó bước đến cầm tay Nhung, có lẽ lời nói không còn ý nghĩa. Nhung lặng yên, nước mắt chảy dài, rồi nói : - Cuộc đời em khổ lắm, em không muốn người khác phải giống như em. Anh là người mà em lúc nào cũng nghĩ tới. Nhưng một ngày không xa, anh cũng bỏ em đi… Nhung lại khóc . Hùng nghe một cảm giác kì lạ như ray rứt, đang đi vào trong lồng ngực. Nó hít một hơi dài không khí ngoài trời rồi nói : - Có lúc anh thấy em muốn tránh anh, khi gặp em lần đầu anh nghĩ mình sẽ không chọn người con gái nào khác ngoài em. Anh nghĩ thời gian sẽ trả lời tất cả , em hãy cố gắng học nghề may giỏi đi, mai mốt ra làm có được nhiều tiền. Nhung cười : - Anh lúc nào cũng nói tốt. Má em lúc này chở hàng xuống biển bán. Em lo mấy đứa nhỏ, ba đi thăm ruộng mấy ngày nay. Hùng hỏi : - Nhà em có ruộng ở đâu? Nhung nói :
- Đất ruộng gần nhà nội, có xe hay tàu đò chạy tới. Anh biết không? Ba cực lắm , làm dư chút ít, là lo trả nợ cho má , hai người hay cãi nhau hoài… Rầu lắm. Nét thật thà con nít của Nhung khi nói về gia đình mình, Hùng thấy tội cho cô, nó biết mình đã may mắn, cha mẹ luôn thuận hòa. Lúc Nhung hỏi về gia đình nó. Hùng chỉ nói phớt lờ : - Ba Má anh dễ chịu lắm, còn anh là con trai cưng mà. Nhung nhìn Hùng nói : - Lâu rồi , thôi em về.. Mấy đứa em đợi ở nhà. Hùng nài nỉ : - Tuần sau buổi chiều gặp em ở đây nghe, anh bắt đầu đi học lại rồi.. Đúng ngày hẹn Hùng tới sớm đứng đợi , thấy Nhung tay cầm gói giấy vừa đưa cho Hùng vừa nói : - Em may cho anh mấy cái quần cụt , chắc là vừa. Hôm nay em phải về liền , má đang ở nhà , không biết chừng nào gặp. Nhà em còn lu bu nhiều chuyện.. Hùng chưa kịp nói lời nào , nó chỉ chú ý thấy hai con mắt Nhung sưng bụp , như đã khóc trọn cả đêm. Không hiểu tại sao mái tóc dài óng ả tới eo mới mấy ngày trước đây Nhung lại cắt đi, giờ chỉ còn chấm ngang vai. Nó càng thấy thương Nhung nhiều hơn .  Hùng đem mấy chiếc quần may rất khéo, cất thật kĩ không để cho má thấy được là khổ . Một tuần rồi hai tuần trôi qua, sau giờ tan học, nó đợi Nhung gần tiệm may mà không thấy Nhung đâu. Hùng đánh liều bước vào tiệm , để gặp bà chủ tiệm may. Bà này cũng trạt bằng tuổi má của Hùng , bà nhìn nó chăm chăm. Hùng bước đến gần, lễ phép hỏi : - Thưa cô ! Cho cháu hỏi, Nhung còn học may ở đây nữa không? Bà im lặng một lúc trả lời : - Cháu bạn cô ấy hả ? Gia đình có chuyện gì không biết. Đang học nữa chừng phải nghĩ, bàn máy may còn gởi đây chưa chở về. Một cô gái ngồi may trong góc , lên tiếng với cô chủ tiệm : - Mấy bữa trước con có ghé qua nhà thăm chị Nhung, thấy mặt chị buồn thiu nghe má chị nói, chỉ có mối sắp đi lấy chồng. Nghe đến đây Hùng thấy như khoảng trời đất xung quanh xụp đổ, nó chào vội vã ra về, trước những con mắt đang hướng về nó. Bước đi loạng choạng như người say, hạt mưa lất phất đang lùa vào mặt nó, cái cảm giác tê buốt nào đang đi lần vào tim . Nó không muốn về nhà , mà đi dọc theo con
đường trồng đầy hoa Phượng, những cánh hoa ngọt ngào đã biến mất tự bao giờ. Bầu trời như chợt tối dần , Hùng vẫn hình dung được gương mặt Nhung, ánh mắt long lanh như muốn khóc. Về tới nhà Hùng bỏ buổi cơm chiều, nó bị cảm, đầu óc nóng ran. Nghe tiếng má nó bên tai, mà không tài nào mở mắt được : - Con bị sốt rồi, má lấy thuốc cho uống, ráng ăn một chút cháo rồi ngủ . Nửa đêm má đến thăm chừng coi Hùng bớt nóng chưa , nghe con nói chuyện trong cơn mơ.. - Nhung.. Anh đây… Lòng bà mẹ chợt đau nhói, khi thấy thằng con trai mình quí mến , đang khổ sở vì yêu. Bà lặng lẽ bước ra ngoài, mà giọt nước mắt nào bất chợt vừa rơi trên má. Mấy ngày bịnh nằm ở nhà không đi học, vừa khỏe một chút, thì nghe thằng Dũng ghé qua. Hùng ngạc nhiên khi nghe Dũng rủ chiều mai ra ngoài với nó. Nó thấy ngần ngại nhưng không thể từ chối . Ngồi trong chổ vắng của quán nước, Dũng lên tiếng trước : - Tao biết mày không thích tao và hiểu lầm tao với Nhung. Có những điều không thể dấu kín hoài, tao với Nhung bà con với nhau. Hùng cắt lời : - Sao từ lâu mày không nói ? Dũng trả lời : - Tao nói thật lòng.. Tao ghét những thằng nào đeo đuổi theo nó, không ai hiểu được đời sống của Nhung. Có ai muốn giúp đỡ nó hay chỉ gặp nhau nói chuyện cho vui rồi cho đó là… Tình yêu. Cái màn đó chỉ nghe chán thôi. Hùng tỏ vẻ bực bội, lên tiếng : - Tao không hiểu mày muốn nói cái gì ? Dũng nói : - Mày muốn tao kể về gia đình con Nhung không? Thấy Hùng nín thinh, biết nó cũng muốn nghe Dũng nói : - Tao kêu ba Nhung bằng chú, chú Tám là con của người vợ nhỏ ông nội. Chú được gởi cho người vú nuôi từ nhỏ, vì mất mẹ sớm. Chú lớn lên thân thích với gia đình nhà người vú, khi ông nội đem chú về ở chung với ông nội , thì thỉnh thoảng chú hay đi thăm nhà bà vú. Cả nhà nội không ai hay biết chú đã ở với cô con gái của bà vú có đứa con. Ông nội giận dữ bắt chú về cưới vợ là thiếm Tám bây giờ, đứa con gái nhỏ là Nhung. Nghe đâu má ruột của Nhung đã tự vẫn chết, vì không chịu nổi mất con và xa chú Tám. Thật là
tội nghiệp khi chú Tám tao lấy người đàn bà này. Bà tối ngày chỉ làm ra nợ, có lẽ bả ham đánh số đuôi, số đề . Gia đình chú tao là địa ngục, mà người hứng chịu là Nhung . Ông nội trước khi chết thấy hối hận vì chuyện đã làm tan nát cuộc đời chú Tám, ông kêu ba tao ráng lo giúp chú. Nhưng mẹ tao rất ghét bà thiếm Tám này, nên chỉ một mình tao thường xuyên qua lại với chú. Không hiểu một lần lên chùa nhờ sư ông coi tử vi cho con Nhung làm sao . Mà chú Tám kêu nó hãy thường xuyên lên chùa gặp sư ông cầu nguyện cho . Biết chú Tám rất thương Nhung, nhưng chú không bảo vệ nổi con mình. Có lần ngồi ăn cơm chung gia đình, tao nghe má tao nói chuyện với ba … Thiếm Tám đó cũng ghê lắm nghe ông, tui nghe bả cũng hay đi chuộc bùa ngải. Dũng ngừng một chút hốp ngụm cà phê, nhìn lơ đãng. Hùng thấy những giận hờn từ trước với Dũng giờ đã đi mất đâu.Hùng nói : - Tao có  tới tiệm may hỏi thăm Nhung, có đứa trong tiệm nói là Nhung sắp đi lấy chồng, thiệt không? Dũng nhìn Hùng nói : - Tao biết chuyện gì đến cũng phải đến , hôm trước có mối nào quen với bà thiếm tới coi mắt con Nhung. Cái ông này tuổi gần bằng chú tao, chết vợ có mấy đứa con, nghe đâu giàu có lắm. Chú Tám lúc đầu không chịu, sau này nghe lời bà thiếm nên cũng bằng lòng. Nghe đến đây Hùng vội hỏi : - Còn Nhung thì sao ? Dũng nói : - Mày biết trong nhà không ai dám cãi, chắc con Nhung không chịu nghe lời …Bà thiếm đã xớn tóc nó, còn nói : Dám qua mặt bả, đi với trai. Nghe tới đây Hùng điếng cả người, nói với Dũng : - Mày nghĩ , có lo được gì cho Nhung không? Dũng đốt điếu thuốc, đây là lần đầu tiên nó thấy thằng này hút thuốc . Nó rít một hơi, rồi trả lời : - Có lẽ số phận đã dành cho con Nhung, nhưng biết nó chịu đựng nổi không? Tao thấy hiện nay nó rầu lo lắm . Ngày chủ nhật này tao và nó sẽ đi tàu đò sáng sớm, đem đồ cho nhà bà nội cúng cơm. Mày muốn đi theo thì tới.  Dũng đứng vậy bỏ đi về, giờ đây ngồi một mình,  Hùng suy nghĩ, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng để nó gặp được Nhung. Nó lấy điếu thuốc của Dũng bỏ lại trên bàn rồi đốt , nghe cay đắng nào len lần qua buồng phổi và nước mắt bỗng chợt rơi. Giờ đây nó biết Dũng cũng mang niềm đau như nó. Sáng chủ nhật Hùng dậy sớm nói với má :
- Con qua nhà thằng Thiện , hai đứa đi về nhà ông ngoại thằng Thiện câu cá chơi. Nó chạy lẹ ra bến tàu, nó lẩm bẩm cầu mong làm sao cho thằng Dũng đừng đi chiếc tàu của ba nó. Nó mừng quá vừa gặp con Nhung và Dũng đang đứng trước bến tàu. Thấy Hùng tới, Nhung rất ngạc nhiên nhưng quay mặt nhìn đi nơi khác. Dũng bước tới nói với Hùng : - Mày với con Nhung đi chuyến tàu này đi , để tao đi chuyến khác ghé nhà bà nội tao . Hùng còn chưa hiểu tại sao ? Thì nhìn thấy Nhung đã bước xuống tàu, nó vội vã chạy theo. Hùng chen chúc trong đám hành khách mới đến được gần chỗ Nhung ngồi. Nhìn thấy Nhung có vẻ mệt mỏi như thiếu ngủ : - Chắc em thức sớm hả ? Nhung trả lời : - Đêm rồi em không ngủ được.. Anh Dũng vừa cho em hay có anh đi, ảnh kêu em dẩn anh về căn nhà bên ruộng của ba em cho biết . Em có đem một ít đồ nấu, chiều đón tàu về có thể gặp ảnh. Hùng hỏi : - Tội nghiệp thằng Dũng lo chu đáo, mấy hôm trước nó nói chuyện của em cho anh nghe. Hơn tiếng đồng hồ thì tàu ghé bến cho hai đứa xuống, rồi tàu tiếp tục chạy đi. Từ bờ sông lên nhà khoảng cách vài chục thước, căn nhà mái lá đơn sơ , xung quanh có mấy liếp tre , vài cây xoài đã to góc . Nhung mở cửa bước vào, Hùng thấy chiếc võng giăng qua hai cây cột nhà , một bộ vạt làm giường ngủ. Dưới đất có cái bếp làm bằng ba cục gạch, Hùng đang nhìn quanh nghe Nhung kêu : - Anh chạy ra xách nước dùm đi. Hùng đổ đầy nước vào chiếc khạp nhỏ, ngồi cắt rau tiếp Nhung. Nhung lên tiếng : - Em nấu ăn thường thôi nghe đừng chê . Hùng cười : - Em không giỏi, thì còn ai hơn. Bữa cơm thật ngon , mà Hùng nghĩ trong đời nó không có lần thứ hai . Nhung rủ Hùng đi ra nhìn ruộng của ba mình, qua con đường nhỏ trong xóm , hai đứa ngồi xuống chỗ có bóng mát , cạnh bờ đê . Hùng nói , mà không dám nhìn vào mặt Nhung : - Cuộc đời này có nhiều điều thật tàn nhẫn phải không em ?
Giờ đây, bao giọt nước mắt như con thác chờ mưa tuôn tràn ra biển cả. Nhung khóc nức nở, Hùng vuốt mái tóc rối bời trong gió, lấy chiếc khăn tay lau nước mắt cho Nhung mà không hay chính mình đang khóc. Nhung nói : - Ngày trước em vừa quen với anh , anh Dũng không chịu . Anh ấy giúp cho gia đình em nhiều em không dám cãi lời. Có lần ảnh nói với em .. Nếu không là bà con, ảnh sẽ dẩn em đi xa.. Có lẽ ảnh thương em nhiều quá , nên có lời lẽ điên khùng với người em họ , nhưng tình cảm làm sao hiểu được. Em biết con Hạnh thích anh lắm, mà anh thì không thích nó. Nếu mai này em có đi xa , thì anh phải cố gắng học, tìm cưới một cô gái nhà nghèo giống như em. Hùng cắt lời : - Anh chỉ cưới người anh yêu, nếu không được anh thà ở vậy. Không lẻ em chấp nhận chuyện má em gả em cho cái ông đó. Nghe nhắc đến, Nhung đổi nét mặt, nói với Hùng : - Mình đi vào nhà chờ , chắc chuyến đò sắp tới. Nhung ngồi trên chiếc võng, Hùng nhìn đồng hồ trên tay, rồi nói : - Dũng dặn anh phải hơn 4 giờ mới có tàu đi ngang, em ngủ một chút đi cho khỏe. Anh canh chừng cho.. Nhung kêu Hùng cùng ngồi trên chiếc võng, rồi nói : - Em cố gắng không nghĩ đến ngày mai, anh đừng lo cho em. Dù ở đâu em cũng vẫn nhớ về anh. Ôm chặt Nhung vào lòng, nó muốn hôn thật nhiều , lên đôi mắt sầu thảm. Nhung nói trong nước mắt : - Mình còn gia đình nữa anh , hai đứa phải biết hy sinh…. Hùng cảm thấy mình bất lực, yếu hèn không giúp được gì cho Nhung. Nó sẽ cố gắng thuyết phục Dũng tìm cách nào , đây là điểm hy vọng cuối cùng của nó. Tàu cặp bờ đón Hùng và Nhung, nó thấy thằng Dũng ở dưới, nhìn hai đứa có vẻ lạnh lùng. Chuyến tàu quay về nhà sao buồn bã , ảm đạm làm sao. Vừa lên bờ , Nhung lầm lũi bước đi không từ giã . Rồi ngày mai, ngày mai nữa cuộc sống của Nhung sẽ ra sao? Và Hùng sẽ làm gì? Tất cả nhìn như xa lạ, chán chường bao quanh trong công việc
hàng ngày. Mỗi tờ lịch xé như nắm cát chôn vùi tình yêu của nó với Nhung. Nó còn nhớ , hôm nghe Dũng hỏi Nhung : - Nghe chú Tám nói rằm tháng mười là đám cưới em hả ? Nhung trả lời nhỏ xíu : - Ừ.. Hùng im lìm đi học, nó không muốn gặp bạn bè. Cái ngày ấy cũng phải tới , đêm ấy nó cố gắng làm bài cho xong . Vừa tỉnh dậy thay đồ lẹ, nó đi nhanh đến bến đò còn đang đầy khách đợi . Hùng nghe người ta la ơi ới trên những chiếc xuồng bơi trên sông. - Có ai chết đuối, hình như là con gái. Nhiều người đứng quanh đầu bến đò , khi xác vừa vớt lên. Hùng chen đến coi mới thấy là Nhung , chiếc kẹp hình con bướm còn cài trên tóc. Vệt máu nào vừa trào ra nơi khóe miệng, hôm nào còn cười nói vui tươi. Hùng kinh hãi quay đầu bỏ chạy, đụng vào chiếc xe đang trờ tới. Nó nghe tiếng má nó kêu : - Dậy đi Hùng, sáng rồi… đêm rồi con học sao ngủ tại bàn luôn. Nó biết đây chỉ là giấc mơ, có thể ngày mai là hiện thực. Nếu phải tiếp tục mỗi ngày đi trên chuyến đò sang sông. Mà lẩn khuất dưới dòng nước đục có bóng dáng người con gái đã yêu nó . Liệu Hùng có còn tâm trí đến trường hay chính nó cũng như bóng ma trôi nổi trên dòng sông , để chấm dứt nổi đau của một kiếp người. Nó vào lớp còn sớm, thằng Dũng tới nói nhỏ : - Sau giờ học, mày đi với tao lên chùa nghe ! Không chờ Hùng trả lời, Dũng bỏ đi. Không biết có chuyện gì xảy ra ? Hùng còn chưa hoàn hồn sau giấc mơ đêm rồi, Nhung ở đâu? Sao thằng Dũng lại rủ mình đi chùa, bao nhiêu câu hỏi đang quay cuồng trong đầu nó. Tới thầy giáo gọi tên nó, mà nó không hay. Trên đường đi chợ mua hoa , nhang đèn. Nó hỏi Dũng : - Có Nhung đi không? Thằng Dũng trả lời cụt ngủn : - Nó không có ở nhà. Hùng thắc mắc nhưng không muốn hỏi thêm làm gì. Hai đứa xắp đồ cúng , rồi quì lạy phật , nó thấy thằng Dũng cầu nguyện rất lâu. Trên đường về hai đứa tấp vào quán kem, thằng Dũng chắc cũng biết Hùng đang căng thẳng, nó nhìn Hùng lên tiếng : - Cái mặt mày hôm nay sao xanh dờn , thấy ghê ! 
Hùng kể chuyện đêm rồi nó đã chiêm bao, chuyện không lành cho Nhung. Dũng cười lên, làm nó khó chịu thêm. Dũng nói : - Hôm nay tao đãi mầy ăn kem , cho mày hay một tin , buồn hay vui là tùy mày, Nhung đã đi xa rồi.. Ba tao đã nhờ người đưa con Nhung lên Sài Gòn gởi nhờ người quen với ổng . Nhưng chú thiếm Tám không biết tưởng rằng con Nhung tự bỏ nhà trốn đi. Ba tao không đành lòng nhìn cháu mình phải đi lại con đường của mẹ nó ngày xưa. Chỉ có hai cha con tao biết thôi mày cũng đừng nói với ai, tao thán phục việc làm của ổng. Còn về chuyện của mày với nó, tao biết mày nên làm gì , nếu thật sự yêu em tao. Đến giờ tao cũng không hiểu tại sao nó lại chọn mày.. Hùng mừng trong bụng, phải trả đũa thằng này một lần, Hùng nói : - Con gái ai cũng yêu ngọt ngào, tao thấy mày chua như chanh.. Đêm nay Hùng về lấy cái quần cụt đem bận, mùi vị yêu thương vẫn còn phảng phất trên đôi bàn tay ,đến tận bờ vai mà một lần Nhung đã gối đầu. Ở phương trời nào đó , Hùng biết Nhung đang nhớ về mình. Nó bước ra cửa sổ nhìn bầu trời vài vì sao đang lấp lánh, một cơn gió nào chợt lùa vào gian phòng nhỏ , dường như mang một chút hương thơm của loài hoa dại. Trong tiếng thì thầm Hùng muốn gởi đến Nhung lời nói từ trái tim.. … Anh yêu em… Kimly. 
 
KimLy.__

THƯƠNG MẠI

 




 





235 W. Calaveras Blcd
Milpitas, CA 95035
408-945-5909
.





 







 

481 E. Calaveras Blvd.
Milpitas, CA 95035
408-263-8288

262 E. Santa Clara St
San Jose, CA 95113
408-289-8688

520 Showers DR.
Mountain View, CA 94040
650-947-8888

6905 Camino Arroyo Dr, # 10
Gilroy, CA 95020
408-847-6988





 

 

 

 

 

 

 1818 tULLY rD. sUITE 162A
San Jose, CA 95122
408-528-1528


 

 


 


 


1049 E. Santa Clara St.
San Jose, CA 95116
408-292-4444
800-884-8358


KIM LOAN HEALTH CARE
1111 Story Rd., # 1105
SAn Jose, CA 95122
408-292-8838


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Copyright 2013 by Hội Ái Hữu Bạc Liêu Bắc Cali