Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cookie - headers already sent by (output started at /home/content/80/7377980/html/index.php:2) in /home/content/80/7377980/html/config/db_connection.php on line 2

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cache limiter - headers already sent (output started at /home/content/80/7377980/html/index.php:2) in /home/content/80/7377980/html/config/db_connection.php on line 2
.: Welcome to Hội Ái Hữu Bạc Liệu Tại Bắc CaLi :.

THƯƠNG MẠI

 


Luật Sư
Nguyễn Thu Hương

2114 Senter Rd. Suite 5
San Jose, CA.95112
408-275-1626

Thuốc Bắc
DƯƠNG LAI CẢNH
 
2449 Alvin Ave.                    
San Jose, CA.95121           
408-532-6982            
          
 

SENTER PHARMACY
2643 - A Senter Rd.
San Jose, CA 95111
408-287-4899


DANNY DUNG NGUYEN
1221 Story Rd. 2nd Floor # 90
San Jose, CA 95122
408-295-6865
408-515-2159

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

102 Spring Stowne Center
Vallejo, CA 94591
707-649-0888
102 Spring Stowne Center
Vallejo, CA 94591
707-649-0888

508 Contra Costa Blvd.# P
Pleasant Hill, CA 94523
925-680-8135
3495 Sonoma Blvd. # H
Vallejo, CA 94590
707-557-2780
102 Spring Stowne Center
Vallejo, CA 94591
707-649-0888

  




 

 

 

 

 

 

 

 

 

�����C SAN
Trả thù - Kim Lý

Út Đèo trở về cái thị trấn bé nhỏ nầy sau hơn mười mấy năm lưu lạc xứ người, anh ngồi sau chiếc xe honda ôm nhìn xung quanh cảnh vật thấy đổi thay rất nhiều. Anh xe ôm nói năng huyên thuyên,mà hồn anh Út Đèo đang gởi về tận đâu đâu .Đi ngang qua căn nhà cạnh đầu cầu ngày xưa mái lá lụp xụp nay là ngôi nhà lầu hai tầng buôn bán nội thất, chắc đây là căn nhà của anh Bảy Gòm, mà một chút nữa anh sẽ gặp.
Anh nhớ lại nơi đây, đêm nào ngoài trời cơn mưa tầm tả còn anh thì nằm trên chiếc võng trong bóng tối , mặc cho đàn muỗi đói bu quanh hút máu mà chẳng buồn xua đuổi . Lòng anh trĩu nặng lo âu, trăm thứ ngỗn ngang đang đè nặng đầu anh. Nếu chuyện ngày mai không xong thì cuộc đời anh sẽ ra sao ? Anh xót xa khi nghĩ về thằng con trai của mình, mai này sẽ khổ đến đâu nếu nó phải sống với người cha ghẻ.
Anh nghe văng vẳng giọng hò của ai từ chiếc ghe đang chèo trên sông vọng lại.
Hò ơi ! Dò sông ,dò biển dễ dò..
Có ai lấy thước mà đo lòng người .
Anh ngao ngáng sự đời, tự hỏi mình đã làm nên những lỗi lầm hay vì người ta tạo ra nghịch cảnh mà anh quá yếu đuối không thể vượt qua?......
“Út Đèo”, cái tên mà mỗi lần nghe ai gọi là anh cảm thấy giận cha mẹ mình làm sao.
Cậu Hai biết được chuyện ấy , cậu rầy.
- Nghe con trách cha mẹ đặt cho con cái tên nghe không hay lắm, làm con như vậy không tốt đâu con !!! Cậu còn nhớ lúc con mới sanh ra ốm tong như trái dưa đèo, đau bịnh liên miên, cha mẹ con nghĩ đặt cho con cái tên xấu xí một chút thì chắc dễ nuôi hơn..Con là con cầu ,con khẩn; tiếc quá cha mẹ con không còn để nhìn thấy con lớn lên mặt mài sáng sủa, ai thấy cũng khen.
Lúc anh vừa lên năm, bom đạn bao trùm lên xóm nhỏ, cha mẹ anh chở hai người chị trên chiếc xuổng ra chợ bị trúng đạn pháo, bỏ lại anh bơ vơ về sống với cậu Hai.
Sau ngày chiến tranh chấm dứt anh theo cậu chở heo ra thị trấn Tắc Vân bán,cái nghề vất vã thức khuya dậy sớm , cực khổ đến đâu anh không ngại ,miễn sao giúp được cậu mợ ,trả cái ơn nuôi dưởng anh bao ngày.
Mỗi lần ra chợ , cậu cháu thường ghé tiệm Tạp Hoá Thành Đạt mua một ít đồ về bán lại ,cậu Hai hay cà kê nói chuyện với Thiếm Hó ,còn anh hay tới quán anh Bảy Gòm , sáng nào tiệm anh cũng có bán bánh mì thật ngon. Anh bắt bắt đầu làm quen với anh Bảy từ đó.
Anh rất thích mưa và cũng sợ mưa .Có những cơn mưa báo hiệu những đổi thay mà anh không ngờ được. Bên hàng xóm nhà cậu Hai là nhà Bác Mười Phước có con bé tên Lài. Anh biết nó từ lâu nhưng anh chẳng để ý gì đến nó cả. Một hôm trời đang mưa lớn, anh ra sau vườn đốn quầy chuối, nghe tiếng ai la bên vườn bác Mười anh vội chạy phóng qua con mương tới cái ao nằm cạnh liếp tre,anh thấy con Lài đang lặn hụp dưới nước lôi chiếc thùng, anh nhảy xuống nước phụ tiếp kéo nó lên bờ .Nó bẻn lẻn vì quần áo ướt xũng, lí nhí nói.
-Tui trợt chân rớt xuống ao , tui cũng biết bơi một chút. ..Được rồi anh về đi..
Từ đó trái tim của anh có nơi nhớ nhung, chờ đợi .Chiều chiều anh dành phần gánh nước với mấy em con cậu ,mấy đứa cũng biết chuyện anh Út thích con Lài chỉ bàn với nhau mà cười. Một đêm anh nghe mợ Hai nói với cậu Hai.
-Hồi chiều bên Bác Mười có qua mời đám gã con Lài tháng tới ,nghe đâu cái mối nầy ở tận vùng biển gì đó ông ?
Nghe tin ấy, anh thao thức suốt đêm không ngủ được, những ước mơ thầm kín phút chốc tan vỡ .Anh hy vọng có ngày được nói với Lài những cảm tình mà anh đã dành cho nó, giờ đây còn ai đâu để anh ước mơ .
Vài tháng sau khi con Lài đi lấy chồng, trong tim anh còn mang vết thương chưa kịp lành. Một buổi chiều sau khi ăn cơm xong cậu mợ gọi anh ra nhà trước nói chuyện riêng. Cậu lên tiếng.
- Cậu muốn nói với con chuyện bà chủ tiệm tạp hoá Thành Đạt ngoài chợ Tắc Vẫn muốn con làm rễ cho nhà họ, con nghĩ sao? Họ cũng biết con siêng năng, mặt mài lịch sự chắc con gái của họ cũng đồng ý. Cậu thấy mối nầy cũng tốt ,đi theo cậu làm nghề lái heo hòai cũng không khá hơn đâu?
Mợ Hai nhìn cậu Hai một hồi rồi nói
- Ông tính kỹ chưa ? Phải hỏi chòm xóm chung quanh về gia đình người ta, hôm rồi tui gặp mấy người bán thịt heo đầu chợ, nghe họ xầm xì với nhau. Cái bà Hó chủ tiệm Thành Đạt hung dử lắm...ngày nào cũng gây lộn với người tới mua đồ. Nhờ bán giá rẻ một chút , chớ đâu có ai thích tới đó . Ông chồng bã thật hiền lành, bị bã ăn hiếp quá tức đến sanh bịnh mà chết.
Cậu Hai bực bội cắt ngang lời mợ.
-Bà hay tin lời thiên hạ, người ta không thích người có của dư của để, một đồn đến mười.
Mợ Hai giận bỏ đi. Từ nãy giờ Út Đèo nghe hai người nói chuyện mà anh như chơi vơi lạc vào thế giới nào .Cậu Hai biết thằng cháu đang lo lắng ,nên cậu nói.
- Làm rễ trong nhà lâu ngày dài tháng rồi cũng giống như con ruột thôi ,thấy thiếm Hó ấy cũng nói năng đàng hoàng ,không đến nỗi nào đâu ? Con cố gắng mà khôn ngoan ăn ở cho người ta thương . Lớn rồi, sao mày cứ hiền như cục đất vậy.?
Rồi Út Đèo cũng như chiếc lá trôi theo giòng sông định mệnh ,đi vào làm rễ nhà Thiếm Hó. Ngày đám cưới trời cũng đổ mưa, đang buồn anh lại buồn thêm khi nhìn về căn nhà nhỏ, mấy cây khế còn đầy trái chín mà anh thì đã bỏ đi ,con đường quen thuộc ngày nào anh chờ con Lài ra gánh nước… Anh thấy buồn se cả ruột .
Nhà gái khách rất đông ,cậu mợ Hai với mấy đứa em ăn tiệc xong vội vả về .Thằng Út nhìn thấy mợ Hai đôi mắt đỏ hoe ,mợ lo cho anh như con ruột trong nhà ,biết mợ thương anh lắm ,anh coi mợ như người mẹ thứ hai .Còn cậu Hai buồn lắm nhưng cố gắng nói nói, cười cười, làm sao Út không biết được. Đêm nay cậu mợ sẽ thao thức cả đêm nhớ về thằng cháu mình đã nuôi dưỡng mười mấy năm qua ,không biết ngày mai tốt hay xấu cho cuộc đời của nó . Căn nhà sẽ vắng vẻ lắm còn mấy đứa em sẽ buồn vì không có người để tụi nó chọc phá.
Thiếm Hó lăng xăng đón khách, bà thấy hảnh diện khi họ hàng thân tộc đều khen bà có thằng rễ mặt mài lịch sự, bảnh trai. Ngọc mặc chiếc áo xường xám màu đỏ trông cô đep hẳn lên, lúc nào cũng e ấp đứng sát bên chồng .Trong xóm con trai thấy Ngọc đẹp cũng thích nhìn , thích ghẹo nhưng sợ cái gia đình khó quá , không ai dám tới.
Thiếm Hó cũng biết nên bà chấm thằng Út từ lâu. Nhiều lần bà nhìn thấy thằng Út đến tiệm mua đồ thì con Ngọc như người mất hồn ,làm công chuyện cứ lính quính, ngồi đứng không yên . Khi bà đưa chuyện muốn bắt rễ thằng Út, bà thấy con Ngọc mừng lắm mà còn làm bộ nói
- Má tính sao..còn nghe vậy !!!
Bà nghĩ trong lòng thôi chọn thằng rễ mồ côi, dể xài , thấy nó cũng thật thà, bà cũng đỡ lo âu.
Trong tiệc cưới khách cứ mời rượu , ly này qua ly khác anh say hồi nào không hay, ai đưa anh vào giường từ hồi nào anh không biết. Mơ màng anh thấy con Lài đang lấy khăn lau mặt cho anh ,đấp chiếc mền ngang ngực anh còn nghe mùi vải mới ,rồi lặng lẻ nằm cạnh bên anh ,đôi bàn tay ôm anh ,nghe luồng hơi ấm chạy khắp cả người . Anh cố gắng lên tiếng hỏi
-Em đi lấy chồng rồi, sao lại về đây ?
Chợt có tiếng nói thì thầm bên tai..
-Nhà của em mà. .
Anh mệt mõi chìm vào giấc ngủ
Đêm từng đêm bên cạnh Ngọc ,anh thấy cô ta như cánh đồng mùa hạn hán cháy khô cần những trận mưa, còn anh là chú Cuội dẩn trâu đi cày mà cứ mơ bóng chị Hằng .Thôi thì đã là vợ chồng, Ngọc đã đem cuộc đời trao cho anh, anh đã nhận và cố gắng làm tròn bổn phận người chồng. Dù những lời nói của mợ Hai vẫn còn ám ảnh anh từng ngày.
Anh phải tập lần thói quen chịu đựng nghe tiếng la mắng của bà mẹ vợ với những khách hàng, nhưng Ngọc vợ anh đổi tánh nết thấy vui vẽ tươi tắn hơn xưa . Anh nghe có người nói. ..Anh là con chim én mang đến mùa xuân cho cô ta. Anh cầu mong mùa xuân cứ ở mãi, đừng đi .
Những gì đến rồi phải đến, năm sau vợ anh sinh một con trai mặt mài giống y như anh. Anh mừng lắm. Công việc ngày càng nhiều them, hết vợ tới mẹ vợ kêu réo suốt ngày, anh cố gắng làm hết sức mình để mọi người được vui vẻ. Nhưng anh bắt đầu lo lắng khi thấy tính khó của bà mẹ vợ bắt đầu xuất hiện ở Ngọc. Anh chỉ cầu mong một ngày nào đó mấy đứa em vợ lớn lên, anh và Ngọc sẽ có một mái ấm riêng tư, dù ngày hôm nay anh có phải chịu hy sinh sống như người ở đợ không tiền công, chỉ được cái phước là ngủ chung với con bà chủ. Có hôm anh đi giao hàng xong ghé qua quán Bảy Gòm uống vài ly rượu về trễ bị Ngọc la mắng, bà mẹ vợ còn phụ họa la theo .Anh chán chường không ăn tối, lặng lẻ đi ngủ. .Từ đó không khí gia đình nặng nề hơn xưa. Vợ anh ngã về phe mẹ vợ. Anh cố gắng làm lành với vợ, nghĩ rằng đã có con rồi thì phải cố gắng sống vì con. Một lần chờ lúc vợ đang vui anh nói với Ngọc. .
- Em à ..Phải chi mình ra ngoài tìm việc làm gì kiếm thêm tiền, chứ chẳng lẻ sống với má em suốt đời sao ?
Ngoc bực tức trả lời..
. - Anh đi ra làm được gì? Chắc để mẹ con tui chết đói thì có…
Anh giận lắm lên tiếng...
- Từ ngày về với em việc nặng nhọc lớn nhỏ gì anh cũng làm, một chút xíu chuyện là em hay la...
Chuyện tức giận để trong lòng từ lâu , Ngọc càng lớn tiếng ..
- Tui ghét cái thằng cha Bảy hay rủ anh đi nhậu nhẹt....Còn cái con Lài là ai? Sao trong giấc ngũ anh hay mớ kêu tên nó?.... Chuyện gì mà tui không biết...
Anh giật mình khi nghe nhắc đến tên con Lài. Anh tự hỏi mình còn nhớ con Lài nhiều đến độ gọi tên nó trong chiêm bao nữa sao?...Anh không biết nói gì lặng lẽ bỏ đi nơi khác.
Nổi buồn mỗi ngày một lớn lên trong anh khiến anh thấy ngôi nhà mình đang ở như là địa ngục .
Biết là đi ăn nhậu thì vợ tức giận rồi, nhưng nổi cô đơn tìm người tâm sự mạnh mẻ thôi thúc anh. Vừa xong việc nhà anh vội vả đến quán anh Bảy .Nghe Út than thở ,anh Bảy nói
-Út về nói chuyện với bà má một lần xem bã nghĩ sao ?
- Mấy lúc này bà ghét tôi ra mặt ,thấy mặt tôi là bà chửi chó , mắng mèo , chắc vợ tôi nói chuyện tôi muốn ra ở riêng với bã. Có lúc tôi cũng muốn liều ,nhưng nghĩ bỏ lại thằng con tội nghiệp quá...
Đêm đó Út say không về nhà. Buổi sáng còn đang ngủ trên chiếc võng sau nhà anh Bảy, chưa tỉnh hồn đã nghe tiếng vợ anh chửi mắng ngoài sân. Anh im lìm lầm lũi về nhà, bà mẹ vợ đứng đợi ngoài cửa với gói quần áo của anh trên tay
- Mầy trở về quê làm thằng lái heo đi, đừng theo ăn bám nhà tao nữa.
Anh xấu hổ bỏ đi tránh cái nhìn của khách qua đường. Trời đang mưa tầm tả dường như anh nghe văng vẳng tiếng thằng con trai anh đang khóc .
Anh về nhà cậu dẩn mấy đứa em xuống biển chở tôm cá bán, giờ này chắc cậu Hai cũng không buồn hay trách gì ai...Cậu cho là phần số đã an bày tránh sao cho khỏi. Thỉnh thoảng trở về chợ Tắc Vân đi ngang qua nhà vợ mong gặp được đứa con ,cứ mỗi lần thấy mấy đứa nhỏ ai bồng trên tay , anh nghe xót xa từng khúc ruột .Một lần Út nhờ anh Bảy nhắn Ngọc cho anh gặp mặt .
Vợ anh trả lời..
- Má tôi nói ...thứ đàn ông xài không được tiếc làm gì !!! Đi thì đi luôn ,về sanh thêm chuyện phiền phức .
Anh Út nghe đau đớn vô cùng ,chẳng lẻ duyên nợ của anh và Ngọc đến đây là hết hay sao ..Còn con anh ra sao ? Anh chỉ thầm cầu nguyện trời phật có phép mầu nào ban xuống cho anh được gần con.
Trong lúc lo làm ăn kiếm tiền sinh sống, một hôm tình cờ anh đi ngang qua chợ nhóm vùng biển gặp con Lài đang ngồi bán khô, mừng quá anh hỏi thăm. .
-Lài lúc này ra sao?
-Tui và thằng con trai vẫn khỏe. .
-Còn chồng em đi làm ở đâu?
Con Lài nhìn ra nơi khác trả lời
- Trận bão năm rồi ảnh đi đánh cá không về nữa ...
Anh nghe ngậm ngùi cảm thương số phận người con gái mình yêu thuở nào. Anh thấy nét mặt của Lài thay đổi nhiều, đầy vẻ buồn lo. Anh hiểu hoàn cảnh mẹ góa con côi chắc chắn là phải khó khăn lắm. Còn chính bản thân anh mặc dù nói nói cười cười nhưng trong lòng cũng chẳng yên .
Lâu lâu có dịp anh ghé qua thăm mẹ con Lài ,mua một ít đồ cho thằng con trai. Tội nghiệp nó mất cha giống như anh thuở nào .
Chuyện anh qua lại với Lài đến tai vợ anh. Một hôm có người nhắn tin cho anh..Con anh đang đau ,vợ anh muốn anh về gấp. Anh vội vả về nhà vợ, lòng thì nôn nóng ,không biết con mình ra sao ?
Vừa bước vào nhà gặp bà mẹ vợ, anh chào hỏi thì mặt bà lạnh lùng như một tảng băng. Vợ anh thì ẳm thằng con trên tay trên mặt buồn thiu ,anh vội hỏi...
-Con nó bịnh hả em ?
- Không nói nó bệnh làm sao anh về. .
Anh như hình dung một điều gì không may xảy ra nhưng anh tự trấn an..Lâu ngày không gặp mặt, Ngọc giận hờn, đêm nay anh năn nỉ sẽ xong thôi. .
Buổi tối đi ngũ ,vừa bước vào phòng anh đã thấy Ngọc khóc nức nở, anh vô cùng hối hận vì làm khổ vợ mình. Ngọc nói trong tiếng nghẹn ngào..
-Anh muốn bỏ mẹ con em sao ? Từ trước đến nay nếu em có làm lỗi gì anh cũng phải tha thứ, để mình sống chung với nhau nuôi con..Tại sao phải như vậy ?
Anh mũi lòng tuôn trào nước mắt..Anh nói.
- Anh đi làm ăn thôi. ..nếu em muốn anh về thì anh về với em.Anh phải xuống dưới một chuyến giao việc lại cho người ta. Anh hứa mà, tin anh đi..
Anh đến bên Ngọc vỗ về , cô không còn khóc nửa ôm chiếc mền đi ngũ trước. Út Đèo chơi đùa với thằng con ,mấy tháng không gặp ,nó vẩn nhớ anh nhìn ba cười toe toét, anh thấy hạnh phúc vô cùng .
Nhìn thằng bé ngủ say trong lòng anh, gương mặt mũm mĩm dễ thương, anh thầm cảm ơn vợ anh, cực khổ nuôi con khi anh vắng nhà . Anh thấy thương Ngọc vô cùng từ lâu nay anh đã hiểu lầm cô ta. Anh hôn lên đôi má của con mà nước mắt anh bỗng chảy dài mặn cả đôi môi . Anh tự trách mình làm cha sao tệ quá...
Sau bao ngày xa nhau anh muốn đền bù cho vợ những mặn nồng ân ái, nhưng Ngọc thờ ơ không muốn nhận. Chưa bao giờ anh thấy Ngọc có cử chỉ như thế làm anh chợt nhớ về Lài .Có một lần anh ghé thăm cô. ..Cô nói
- Sao anh để chị cô đơn một mình ..Có vợ, có chồng cứ hành hạ nhau hoài khổ lắm !!!
Sau mấy ngày chạy tới lui lo việc nhà, mệt quá anh ngũ mê mang, bất chợt anh nghe đau nhói như ai đang cắt một phần da thịt trên thân thể của anh. Anh thét lên khi thấy vợ tay cầm lưỡi dao lam nhuộm đầy máu đỏ. Anh chỉ kịp túm lấy chiếc khăn , chạy ra cửa cầu cứu xóm giềng. .
Chồm xóm vây quanh nhà thiếm Hó nhìn thấy Út Đèo lao đảo bước ra cửa đi trên những vết máu rơi. Bảy Gòm vội vả đưa anh vào bịnh viện. Ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Họ thầm nguyền rủa cái gia đình bất nhân ,thất đức hại người và tội nghiệp cho thằng Út tuổi còn trẻ, mà tiêu hết một đời. Thiếm Hó đứng trước cửa nói chuyện với mấy ông công an vừa đến làm việc, bà vui vẻ cười nói như không có chuyện gì xảy ra. Bà biết rồi tiền sẽ mua được tất cả.
Còn Ngọc vẫn trốn trong phòng. Giờ đây có lẻ cô vơi bớt cơn tức giận vì đã huỷ họai được một phần thân thể của người đàn ông mà thuở nào nó đã đưa cô chìm đắm trong hạnh phúc, cho cô một đứa con kháo khỉnh, và cô vẫn còn muốn thêm vài đứa con nữa chào đời. Tại sao anh tàn nhẩn với cô? Cô thừa biết là anh hiểu được những thứ cần thiết nhất trong cuộc đời cô. .
Từ đó người ta không thấy Út Đèo trở về cái thị trấn bé nhỏ nầy nữa, có lẻ anh sáng suốt hơn khi nhận được bài học từ người đàn bà một thời đầu ấp, tay gối ,mặn nồng yêu thương. Hay anh sẽ cảm thông để
tha thứ cho cô ta , quá đau khổ vì ghen ,sắp mất chồng và không chấp nhận cái gì mình yêu quý lọt vào tay người khác.
Đến khi thằng bé con anh bắt đầu đi học, một buổi chiều cả xóm xôn xao đi tìm kiếm thằng nhỏ con của Út Đèo với Ngọc. Họ tìm cùng làng khắp xóm chẳng ra, trong khi Ngọc khóc la than trời trách đất. Riêng Bảy Gòm biết chuyện chỉ lặng lẻ để nhìn. Từ hồi thằng Út về ở rễ xóm này anh thương nó lắm, chuyện gì nó cũng kể lễ cho anh nghe, thấy nó không người thân bơ vơ tội nghiệp. Mấy ngày nay anh chứa nó trong nhà để chờ cơ hội nó bắt con nó đi .Anh ngẫm nghĩ trời đất cũng công bằng, cô Ngọc phải trả lại những gì của Út tạo ra. Thằng em kết nghĩa của anh không giống như ông cha vợ bị bà già vợ chọc giận đến chết . Con vợ thằng Út khác hơn, muốn cho thằng Út nữa sống ,nữa chết, âm thầm ôm hận và tiếc rẻ ...Ôi ..Thời oanh liệt nay còn đâu !!!
Không lâu sao anh Bảy nghe tin Út Đèo ,Con Lài và hai đứa nhỏ đã đi vượt biên . Thỉnh thoảng Út Đèo gởi quà và viết vài hàng kể lể với anh..
“ Anh Bảy,
Gia đinh anh đều khỏe hả?
Giờ này không biết cô Ngọc ra sao?
Lài vẫn ở chung với em, nhiều lần em kêu cô ấy đi tìm người khác đi. Cô ấy nói
- Cũng vì tui mới có chuyện xảy ra ,thôi anh để tui lo cho anh ...hết kiếp này được không?
Chắc chắn là em chịu rồi. Cũng tội cho cô ấy , cô muốn đền bù những mất mát mà em phải gánh chịu.Tụi em sống với nhau hạnh phúc lắm ,hai đứa nhỏ cũng ngoan.
Em chưa nói với con em về mẹ nó, thôi hảy đợi một thời gian nữa đi.”
Anh Bảy Gòm trả lời thư.
“Thằng Út,
Anh vẫn khỏe.
Biết mầy vẫn còn nghĩ tới người vợ cũ, cô ta có chồng rồi .Lần nầy thì chòm xóm ai cũng biết ông nầy không dễ bị ăn hiếp ,hai người hay đánh lộn với nhau hoài,mà lần nào vợ mày cũng thua mặt mài bầm tím ..Nghe đừng có đau lòng ..Còn bà già vợ mày bị bệnh, nằm vài năm mới tắt được cái….đài phát thanh
Có dịp về nhậu với anh .Báo chú mầy hay anh đã đổi nghề.”

Kimly.

 

THƯƠNG MẠI

 




 





235 W. Calaveras Blcd
Milpitas, CA 95035
408-945-5909
.





 







 

481 E. Calaveras Blvd.
Milpitas, CA 95035
408-263-8288

262 E. Santa Clara St
San Jose, CA 95113
408-289-8688

520 Showers DR.
Mountain View, CA 94040
650-947-8888

6905 Camino Arroyo Dr, # 10
Gilroy, CA 95020
408-847-6988





 

 

 

 

 

 

 1818 tULLY rD. sUITE 162A
San Jose, CA 95122
408-528-1528


 

 


 


 


1049 E. Santa Clara St.
San Jose, CA 95116
408-292-4444
800-884-8358


KIM LOAN HEALTH CARE
1111 Story Rd., # 1105
SAn Jose, CA 95122
408-292-8838


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Copyright 2013 by Hội Ái Hữu Bạc Liêu Bắc Cali